Xuất khẩu 1 mặt hàng từ Mỹ sang châu Á tăng đột biến

Cuộc chiến tại khu vực Trung Đông đang vẽ lại các tuyến đường vận tải năng lượng theo một cách không ai ngờ tới. Khi những nguồn cung truyền thống bị đặt vào thế rủi ro, thị trường châu Á buộc phải tìm kiếm phao cứu sinh từ phía bên kia bán cầu. Dữ liệu sơ bộ theo dõi tàu biển của LSEG cho thấy các nhà khai thác Mỹ đang nhanh chóng trám vào khoảng trống này, đánh dấu một cuộc xoay trục ngoạn mục của dòng chảy năng lượng trong tháng 4 vừa qua.

Dòng chảy ngược chiều và sức hút từ mức giá chênh lệch

Sự dịch chuyển của các chuyến hàng hướng về phía Đông thể hiện rõ vai trò ngày càng lớn của Washington với tư cách là nhà cung cấp thay thế trọng yếu. Thống kê cho thấy tỷ trọng các chuyến hàng từ Mỹ tới châu Á đã chạm mức kỷ lục, thâu tóm gần một phần tư tổng lượng xuất khẩu trong tháng. Cụ thể, khối lượng khí đốt chảy về khu vực này vọt lên 2,71 triệu tấn trong tháng 4, tương đương mức tăng hơn 175% so với con số 970.000 tấn hồi tháng 2 và bỏ xa mức 1,99 triệu tấn của tháng 3.

tau lng myKhí tự nhiên hóa lỏng Mỹ ồ ạt chảy về châu Á giữa chảo lửa Trung Đông

Động lực chính kéo những chuyến tàu khổng lồ vượt đại dương nằm ở bài toán chênh lệch giá. Giá khí tự nhiên giao ngay tại châu Á vẫn neo ở mức rất cao, đủ sức hấp dẫn các nhà xuất khẩu bất chấp chi phí vận tải đắt đỏ. Chỉ số tham chiếu Japan Korea Marker ghi nhận mức trung bình 17,92 USD trên mỗi triệu đơn vị nhiệt Anh trong tháng 4. Dù con số này có hạ nhiệt đôi chút so với tháng trước, nó vẫn duy trì khoảng cách đắt hơn 17% so với chỉ số chuẩn TTF của thị trường châu Âu vốn đã trượt xuống mức 15,34 USD.

Nghịch lý giữa sản lượng đầu vào và lượng hàng xuất khẩu

Bức tranh xuất khẩu năng lượng của Mỹ trong tháng 4 chứng kiến một hiện tượng trái ngược đáng chú ý. Trong khi dòng chảy sang châu Á lập kỷ lục, tổng khối lượng xuất khẩu lại giảm xuống còn 10,97 triệu tấn, đánh mất mức đỉnh 11,7 triệu tấn thiết lập hồi tháng 3. Sự sụt giảm này phần lớn xuất phát từ yếu tố thời gian do tháng 4 có ít ngày hơn, cộng hưởng cùng một số hải trình gặp chậm trễ trong khâu bốc xếp hàng hóa tại cảng.

Tuy nhiên, sức nóng từ các nhà máy hóa lỏng bên trong nước Mỹ chưa từng có dấu hiệu hạ nhiệt. Lượng khí cấp cho các tổ hợp này chạm mức kỷ lục 18,8 tỷ feet khối mỗi ngày, cao hơn mức 18,7 tỷ feet khối của tháng 2. Khoảng cách lớn giữa lượng khí đầu vào khổng lồ và tổng lượng xuất khẩu sụt giảm được lý giải thông qua hoạt động của các dự án mới đi vào vận hành. Đơn cử như nhà máy Golden Pass, một liên doanh giữa QatarEnergy và ExxonMobil, đã tiêu thụ tới gần 300 triệu feet khối khí mỗi ngày nhưng mới chỉ đưa thành công một chuyến hàng duy nhất sang Bỉ.

Sự biến động về mặt khối lượng cũng phản ánh một quá trình tái cấu trúc sâu rộng đang diễn ra trong lòng thị trường khí đốt nội địa Mỹ. Một minh chứng rõ nét là thương vụ tập đoàn Spire nhượng lại mảng kinh doanh giao dịch khí đốt cho Boardwalk Pipelines với mức giá 215 triệu USD. Cùng lúc đó, dòng vốn đầu tư vào lĩnh vực thượng nguồn vẫn chảy mạnh, tiêu biểu như việc JDR cung cấp hệ thống cáp phức hợp cho dự án East Coast Supply của Amplitude tại bang Victoria nhằm duy trì chuỗi cung ứng trong dài hạn.

Lục địa già giữ ngôi vương và quyền lực của thị trường giao ngay

Dù châu Á đang ra sức gom hàng, châu Âu vẫn kiên cố ở vị trí là thị trường nhập khẩu lớn nhất của Mỹ. Lục địa già tiếp nhận 6,14 triệu tấn hàng trong tháng 4, tương đương khoảng 56% tổng lượng xuất khẩu. Ngoài hai thị trường khổng lồ này, bản đồ điểm đến của khí đốt Mỹ cũng xuất hiện những tay chơi mới đầy tiềm năng. Ai Cập bất ngờ vươn lên thành một khách hàng tích cực khi nhập về khoảng 710.000 tấn, vượt mặt cả thị trường Mỹ Latinh. Thậm chí, một chuyến hàng hiếm hoi đã cập bến Nam Phi, đánh dấu sự mở rộng tầm vươn của các nhà khai thác Mỹ.

Tính linh hoạt và khó đoán của thị trường năng lượng hiện đại được thể hiện sống động qua hình ảnh những con tàu lênh đênh trên biển. Dữ liệu theo dõi tiết lộ có tới chín tàu chở LNG rời cảng Mỹ trong tháng 4 vẫn đang thả trôi để tìm kiếm người mua trả giá cao nhất, trong đó có hai chiếc đang neo đậu ngay sát eo biển chiến lược Suez. Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy các chuyến hàng giờ đây không còn bị trói buộc bởi những hợp đồng cứng nhắc, mà sẵn sàng bẻ lái bất cứ lúc nào để chạy theo nhịp đập của lợi nhuận.