Tôi từng khóc trong nhà vệ sinh ngân hàng vì áp lực chỉ tiêu

Nếu nói điều này vài năm trước, chắc chính tôi cũng không tin nổi sẽ có ngày mình như vậy. Bởi trong mắt nhiều người, làm ngân hàng là công việc ổn định, văn phòng máy lạnh, ăn mặc chỉnh tề, lương khá, nghe rất “đáng mơ ước”. Nhưng chỉ người ở trong nghề mới hiểu, phía sau vẻ ngoài chỉn chu ấy là áp lực kéo dài gần như mỗi ngày.

Tôi làm ngân hàng đã nhiều năm. Và thứ khiến nhân viên căng thẳng nhất không phải khách khó tính hay hồ sơ phức tạp, mà là chỉ tiêu.

Tháng nào cũng có KPI mới. Chỉ tiêu huy động, mở thẻ, bảo hiểm, app, doanh số vay… Có những con số vừa nhìn đã thấy áp lực. Đầu tháng còn tự nhủ “cố gắng chút là được”, nhưng càng gần cuối tháng, không khí cả phòng càng nặng nề.

anh-nhan-vat-nqs-1-.pngẢnh minh họa

Tôi nhớ có một giai đoạn gần cuối quý, sáng nào họp cũng nghe nhắc doanh số. Điện thoại vừa đặt xuống đã có tin nhắn cập nhật KPI. Chưa kịp xử lý xong khách hiện tại thì đã bị hỏi tiến độ khách tiếp theo. Có hôm tôi đang ngồi ăn trưa cũng không thấy ngon miệng vì đầu óc chỉ nghĩ còn thiếu bao nhiêu chỉ tiêu nữa mới đạt.

Áp lực lớn nhất của nghề này đôi khi không nằm ở việc làm bao nhiêu tiếng, mà là cảm giác lúc nào cũng thiếu. Làm được rồi vẫn phải làm thêm. Đạt rồi sẽ có mức mới cao hơn.

Có hôm từ sáng đến chiều, tôi liên tục bị nhắc về doanh số bảo hiểm chưa đạt. Sếp không quát mắng gì nặng nề, nhưng cứ vài tiếng lại hỏi một câu: “Khách đó chốt chưa em?”, “Tháng này em đang thiếu khá nhiều đấy”, “Cố lên không là khó báo cáo lắm”. Nghe nhiều đến mức người lúc nào cũng căng như dây đàn.

Đến khoảng gần 5 giờ chiều hôm đó, tôi bước vào nhà vệ sinh chỉ để rửa mặt cho tỉnh táo. Nhưng vừa nhìn mình trong gương, tự nhiên tôi bật khóc.

Không phải vì một chuyện gì quá lớn. Chỉ là cảm giác mệt quá. Mệt vì cố gắng mãi nhưng lúc nào cũng thấy chưa đủ. Mệt vì ngày nào cũng phải giữ năng lượng tích cực với khách hàng dù trong đầu đầy áp lực. Mệt vì ngoài mặt vẫn phải cười nói bình thường, nhưng bên trong chỉ muốn được yên tĩnh vài phút.

Tôi ngồi trong nhà vệ sinh khoảng 10 phút. Khóc xong lại sửa tóc, dặm lại son rồi bước ra ngoài như chưa có chuyện gì. Vẫn phải cười với khách. Vẫn phải gọi điện tư vấn. Vẫn phải hoàn thành công việc vì cuối tháng đâu thể dừng lại chỉ vì mình đang mệt.

Điều lạ là trong nghề này, những chuyện như vậy lại rất bình thường. Tôi từng thấy đồng nghiệp ngồi thẫn thờ trước màn hình lúc gần cuối tháng. Có người vừa ăn cơm vừa gọi điện cho khách. Có chị đang mang thai vẫn cố chạy chỉ tiêu vì sợ ảnh hưởng kết quả cả phòng. Ai cũng cố gồng theo cách riêng của mình.

Nhiều người nghĩ banker là nghề hào nhoáng. Nhưng chỉ người làm mới hiểu, áp lực doanh số đôi khi bào mòn tinh thần kinh khủng đến mức nào. Có những ngày tan làm về nhà rồi mà đầu óc vẫn quay cuồng vì KPI chưa đạt. Đi ngủ cũng sợ sáng mai mở điện thoại lên lại thấy tin nhắn nhắc doanh số.

Tôi không ghét nghề mình đang làm. Thật ra tôi còn từng rất tự hào khi được làm ngân hàng. Nhưng sau nhiều năm, tôi nhận ra điều khiến nhân viên kiệt sức nhất không phải tăng ca, mà là cảm giác phải liên tục chạy mà không được phép dừng lại.

Theo Banking Insider