Tôi lấy chồng đã 7 năm. Mẹ chồng sống ở quê nhưng cứ khoảng một tháng lại bắt xe lên thành phố, mang đủ thứ "của nhà trồng được" cho con cháu, từ rau, trái cây đến trứng, thịt gà...
Ban đầu, tôi cảm động lắm, nghĩ mẹ thương con cháu ở xa nên vất vả mang đồ tiếp tế lên.
Nhưng khi tôi sắp xếp thực phẩm vào tủ lạnh xong xuôi, mẹ chồng mới ngồi vào bàn, mở ra cuốn sổ nhỏ rồi đọc vanh vách: “Thịt lợn 2kg: 360.000 đồng, sườn 450.000 đồng, hai chục trứng gà: 80.000 đồng, thịt vịt 220.000 đồng, bí xanh 50.000 đồng… Tổng cộng: 1.160.000 đồng”.
Nói xong, mẹ bảo tôi là “đưa tiền mặt hay chuyển khoản cũng được”. Thậm chí, mẹ còn bồi thêm câu: “Mẹ ở đây 3 ngày, cứ cho là ăn uống hết 300.000 đồng. Con trừ số tiền đó đi, trả mẹ 860.000 đồng là đủ”.
Tôi nghe vậy mà lặng người. Bởi trừ những thứ phải đi mua thì mẹ có thể cho con cháu trứng, gà nhà nuôi hay rau tự trồng cũng được mà?
Ở siêu thị hay chợ gần nhà tôi, giá thực phẩm như thịt lợn, thịt vịt hay trứng cũng rẻ hơn mẹ chồng tính. Thậm chí, tôi còn thử so sánh với đồ đặt hàng online giao tận cửa và thấy giá vẫn giảm đáng kể.
Tôi tâm sự với chồng nhưng anh bảo: “Thôi em, coi như mua của mẹ để mẹ có đồng ra đồng vào. Đồ ở quê cũng sạch, yên tâm hơn nên đắt chút cũng không sao”.
Tôi không ý kiến gì nữa. Thế là suốt mấy năm, lần nào từ quê lên, mẹ chồng tôi cũng mang kha khá thực phẩm theo… rồi thu tiền không thiếu một đồng.
Đỉnh điểm là cuối năm ngoái, mẹ chồng tôi khệ nệ xách từ măng khô, nấm hương đến miến, vỏ nem… để con dâu dùng trong dịp Tết.
Lần đó, mẹ tính hết 3 triệu đồng. Với tôi, số tiền này khá lớn, chưa kể gần Tết còn phải sắm sửa nhiều. Trong khi đồ mẹ chồng mang lên, tôi chưa chắc sử dụng hết.
Tôi nghĩ, nếu cứ tiếp tục thế này thì tình cảm giữa mẹ và con cháu sẽ ngày càng nặng nề về mặt vật chất.
Vì thế, tôi nói với mẹ: “Từ sau lên nhà con, mẹ cứ đi người không cho đỡ mệt ạ. Nhà con ăn uống đơn giản, cả ngày cũng chỉ cùng nhau ăn bữa tối nên không cầu kỳ”.
Nghe vậy, mẹ chồng tôi ngạc nhiên: “Sao? Con không thích đồ quê nữa à?”
Tôi cười, bảo "không phải vậy ạ". Tôi cũng nói khéo rằng đồ đạc nhà tôi có thể sắm sửa được, mẹ mang đi mang lại sẽ vất vả cho mẹ: "Chúng con chỉ mong mẹ lên chơi với các cháu, rảnh thì mẹ nấu cơm cho các cháu ăn, các cháu thích món bà nấu lắm".
Mẹ chồng tính tiền từng mớ rau, quả trứng gửi cho con cháu, nàng dâu xử lý cao tay. Ảnh minh họa
Mẹ chồng tôi không nói gì nữa. Nhưng từ bữa trưa hôm đó, bà vào bếp, chủ động nấu một số món quê. Hai đứa con tôi cứ nức nở khen cơm bà nấu ngon nên mẹ chồng tôi vui lắm, cười suốt.
Gần hết bữa, tôi đi vào phòng cầm một chiếc phong bì và nhẹ nhàng nói với mẹ:
“Vợ chồng con gửi mẹ chút tiền tiêu Tết. Con gửi cả tiền công mẹ lên trông nom các cháu và cơm nước phụ giúp vợ chồng con mấy ngày”.
Mẹ chồng tôi thấy vậy hơi ngượng, đẩy lại phong bì rồi bảo: “Người nhà với nhau ai lại lấy tiền cơm nước?”.
Tôi đáp: “Con cũng nghĩ vậy. Người nhà thì mang bó rau, miếng thịt hay con gà lên cũng là chia sẻ cho nhau, chứ nếu cái gì cũng quy ra tiền thì tình thân sẽ giống như món hàng mua bán. Con cũng không muốn các cháu sau này nghĩ rằng bà nội đến thăm là để... thu tiền”.
Mẹ chồng tôi bỗng im lặng.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ không còn lôi cuốn sổ nhỏ ra, không lẩm bẩm tính toán từng con số như trước.
Tôi lường trước việc mẹ sẽ giận dỗi, bỏ về. Nhưng có lẽ thấy các cháu cứ tỉ tê khen cơm bà nấu ngon mãi, rồi lại mong bà mang đồ quê lên, mẹ tôi đã suy nghĩ lại và xuôi lòng.
Từ hôm ấy, mẹ chồng lên thăm chúng tôi vẫn mang rau, mang gà lên nhưng không còn tính tiền nữa. Bà vui vẻ kể chuyện “canh” gà đẻ mãi mới được một mẻ đủ gom lên cho con cháu hay thức khuya dậy sớm bắt sâu cho luống rau xanh tươi…
Tôi cũng không để tâm chuyện xưa, vẫn biếu mẹ chút tiền tiêu hàng tháng hay mua cho mẹ bộ quần áo mới, chút thuốc bổ để bà mang về quê. Tình cảm mẹ chồng con dâu vì thế mà gắn bó hơn, cũng hiểu nhau hơn.
Độc giả T.T