Bất ngờ về chiếc phong bì dày cộm của gia đình bạn trai Việt kiều

Gia đình bạn trai từ châu Âu về thăm gia đình tôi, đúng dịp mừng thọ bà tôi tròn 80 tuổi. Trước khi ra về, mẹ anh gửi mẹ tôi một chiếc phong bì khá dày, khiến mọi người đoán già đoán non, cho rằng đó là tiền mừng thọ.

Tôi tình cờ quen bạn trai qua một nhóm học tiếng Anh trực tuyến. Khi đó, tôi đăng một bài viết hỏi về cách luyện giao tiếp, anh vào bình luận rất dài, rất có tâm. Chúng tôi bắt đầu nhắn tin trò chuyện, ban đầu chỉ là trao đổi bài vở, rồi dần dần chuyển sang những câu chuyện đời thường.

Anh sống ở châu Âu, làm việc trong một xưởng sản xuất. Múi giờ lệch nhau, nên có những hôm tôi thức khuya, còn anh tranh thủ giờ nghỉ trưa để gọi video. Anh hay nói chuyện tiếng Anh để giúp tôi luyện nghe, nói, phản xạ tự nhiên. Từ những câu chuyện đời thường, chúng tôi cảm mến rồi yêu thương nhau.

Yêu xa hơn 1 năm, chúng tôi bắt đầu nghĩ nghiêm túc hơn về tương lai. Anh nói muốn về Việt Nam, không chỉ để gặp tôi mà còn để hai bên gia đình chính thức gặp mặt. Đúng dịp bà ngoại tôi tròn 80 tuổi, gia đình tổ chức mừng thọ lớn, tôi đề nghị anh đưa bố mẹ về, vừa thăm nhà, vừa tiện bàn chuyện cưới xin.

Gia đình anh đồng ý. Hai bác còn muốn mời nhà tôi về quê, cách khoảng 100km để an tâm về gốc gác, họ hàng.

Về phía nhà tôi, ngay từ lúc nghe tôi kể bạn trai sống ở châu Âu, bố mẹ tôi đã có phần mặc định "bên đó chắc ổn định lắm", "gia đình họ chắc cũng khá giả". Tôi giải thích anh làm công việc bình thường, nhưng dường như trong suy nghĩ của mọi người, gia đình sống ở châu Âu chắc chắn giàu có.

Đến ngày mừng thọ bà, nhà tôi đông kín người. Họ hàng tụ họp, ai cũng tò mò muốn gặp "chàng rể Việt kiều". Hôm đó, không chỉ có gia đình tôi và gia đình anh, mà còn có cả thông gia của chị gái tôi.

Nhà bên đó vốn cũng khá giả, nhưng tôi nhận ra một điều rất rõ, bố mẹ tôi cư xử có phần niềm nở hơn với gia đình anh, từ cách mời ngồi chỗ đẹp, đến cách trò chuyện. Ai hỏi thăm, bố mẹ tôi cũng khoe bạn trai con gái út là Việt kiều với giọng tự hào.

Tôi bắt đầu thấy không thoải mái. Anh thì vẫn như mọi khi, giản dị, ít nói. Bố mẹ anh cũng vậy. Họ ăn mặc lịch sự nhưng không cầu kỳ, nói chuyện khiêm tốn. 

Buổi tiệc diễn ra khá suôn sẻ. Đến cuối buổi, khi khách đã về gần hết, mẹ anh chủ động tìm mẹ tôi, gửi một chiếc phong bì.

"Chị cầm giúp em cái này. Có vài lời em muốn nói, nhưng viết ra thì rõ ràng hơn. Với lại, nay nhà chị bận nên nhà em xin phép về trước, hôm tới lại sang thăm anh chị", mẹ bạn trai tôi nói.

f5b69538 3b3c 466e a035 427b1dd829e2.jpg Gia đình tôi bất ngờ về chiếc phong bì dày cộm của gia đình bạn trai Việt kiều. Ảnh minh họa

Mẹ tôi hơi bất ngờ, nhưng vẫn nhận. Mấy cô bác trong nhà tôi còn bàn tán xôn xao, cho rằng đây là phong bì mừng thọ bà và thi nhau "đoán giá trị" bên trong chiếc phong bì dày cộm.

Tối muộn hôm đó, khi chỉ còn người trong nhà, mẹ tôi mới lấy phong bì ra. Bên trong không phải tiền mà có một lá thư.

Tôi ngồi cạnh, tim đập rất nhanh khi mẹ bắt đầu đọc thành tiếng. Trong thư, bố mẹ anh viết rất chân thành. Họ nói cảm ơn gia đình tôi đã đón tiếp nồng hậu, nhưng cũng xin phép được nói rõ một điều, gia đình họ không khá giả như mọi người vẫn nghĩ. Hai bác viết, những năm đầu sang châu Âu rất vất vả, làm đủ nghề để trụ lại. Hiện tại cuộc sống ổn định theo nghĩa đủ ăn đủ sống, chứ không dư dả.

Con trai họ - người yêu tôi cũng chỉ làm công nhân bình thường, thu nhập không cao, nhưng sống chăm chỉ và có trách nhiệm.

Có một đoạn khiến tôi nghẹn lại: "Chúng tôi không muốn bắt đầu mối quan hệ thông gia bằng sự hiểu lầm. Bởi vậy chúng tôi viết thư này để bày tỏ rõ hoàn cảnh, giúp hai gia đình thấu hiểu nhau. Bản thân chúng tôi rất mong hai cháu có thể gắn bó lâu dài, dù hành trình phía trước còn nhiều khó khăn".

Mẹ tôi đọc xong lá thư, mắt rưng rưng. Bố tôi ngồi trầm ngâm. Hồi lâu, bố tôi nói: "Có lẽ bố mẹ cũng hơi vui mừng quá khi thấy hai bác bên ấy từ xa xôi về thăm khiến hai bác hiểu nhầm. Nhưng cũng may, sau việc này, bố thấy gia đình nhà trai thẳng thắn, chân thành. Ngày mai bố sẽ gọi điện sang nói chuyện với bên ấy và sắp xếp hai gia đình gặp nhau".

Phong bì ngày hôm đó - thứ mà ban đầu ai cũng nghĩ là tiền bạc, thể diện, hóa ra lại là thứ giúp mọi người hiểu nhau hơn. Và tôi nhận ra, đôi khi điều khó nhất không phải là yêu xa, hay khác biệt hoàn cảnh, mà là dám nói thật, để bắt đầu một mối quan hệ bằng sự chân thành.

Độc giả giấu tên

Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.

Tâm sự gửi về email: [email protected] hoặc bình luận phía cuối bài.

Mở chiếc phong bì viếng cha, các con lặng người khi đọc mẩu giấy bên trongMở chiếc phong bì chứa số tiền phúng viếng cha, chúng tôi lặng người khi đọc mảnh giấy của người đàn ông lạ mặt.