Tự lái xe 1.500km về quê ăn Tết: Tiết kiệm 9 triệu đồng hay cuộc hành xác nhớ đời?

Tôi cũng từng là một trong số đó với suy nghĩ đơn giản: chịu khó mài mông 2 ngày sẽ tiết kiệm được cả chục triệu đồng. Nhưng sau hành trình 1.500km từ TP.HCM về Nghệ An, thứ tôi nhận lại không phải là niềm vui thắng lợi, mà là một cơ thể rệu rã và bài học xương máu về cái giá của sự lựa chọn.

Canh bạc lấy công làm lời

Những ngày cuối tháng Chạp, câu chuyện vé máy bay Tết luôn là chủ đề nóng trong mọi cuộc trà dư tửu hậu. Năm ngoái, khi nhìn giá vé khứ hồi chạm ngưỡng 9-10 triệu đồng cho chặng TP.HCM - Vinh, tôi một thanh niên xa quê đã lắc đầu ngao ngán. Số tiền ấy bằng cả tháng lương, ném qua cửa sổ thì xót, mà không về thì nhớ nhà.

Bỏ ngoài tai những lời can ngăn về sự nguy hiểm và mệt mỏi, tôi quyết định rủ một người bạn đồng hương thực hiện chuyến hồi hương bằng xe cá nhân. Kế hoạch rất hoàn hảo: chia đôi tiền xăng, vừa đi vừa ngắm cảnh, tự do giờ giấc và quan trọng nhất là giữ lại được khoản tiền lớn để sắm sửa Tết.

lai-xe-ve-que.jpgÁm ảnh hành trình bão táp 2 ngày 1 đêm

Vỡ mộng sau tay lái: Khi đường về nhà hóa đường hành xác

Khởi đầu hành trình, mọi thứ đẹp như mơ. Chúng tôi lướt đi trên những cung đường quen thuộc, tận hưởng không khí xuân đang len lỏi vào từng ngõ ngách. Nhưng sự phấn khích ấy chỉ kéo dài được đến địa phận Phú Yên, tức khoảng 1/3 chặng đường. Từ đây, thực tế khắc nghiệt bắt đầu lộ diện.

Người bạn đi cùng dù chia sẻ chi phí nhưng lại không biết lái xe. Trọng trách cầm vô lăng suốt 1.500km đè nặng lên vai một mình tôi. Những đoạn đường đèo dốc khúc khuỷu, những cung đường vắng thiếu ánh đèn và từng cơn gió lạnh thốc vào xe dần bào mòn sự kiên nhẫn.

Tôi bắt đầu thấm thía cái gọi là giới hạn chịu đựng. Lưng đau nhức, cổ mỏi nhừ, chân tay tê dại vì giữ tư thế cố định quá lâu trong không gian chật hẹp. Dù đã chuẩn bị đồ ăn nhẹ và nước uống, nhưng cơn buồn ngủ và sự căng thẳng thần kinh khiến tôi không thể nuốt trôi. Có những lúc, tôi phải tấp xe vào lề, đứng xuống đất để tìm lại cảm giác của đôi chân, nhưng rồi lại phải vội vã lên đường vì sợ trễ lịch trình. Cảm giác bị cầm tù trong chính chiếc xe của mình khiến tôi kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần.

Bài toán kinh tế: Lãi 5 triệu đồng, lỗ vốn sức khỏe

Sau 2 ngày 1 đêm vật lộn với vô lăng, tôi về đến sân nhà ở Nghệ An trong trạng thái rũ như tàu lá chuối. Không còn chút năng lượng nào cho niềm vui đoàn tụ, tôi chỉ muốn ngã vật xuống giường ngủ vùi để quên đi cơn đau nhức toàn thân.

Bình tĩnh ngồi tính lại bài toán chi phí, tôi nhận ra mình đã lỗ nặng. Tiền xăng và cầu đường ngốn hết khoảng 3 triệu đồng mỗi chiều. Cộng thêm ăn uống dọc đường, tổng chi phí di chuyển hai chiều (sau khi đã chia sẻ với bạn) khiến tôi vẫn phải bỏ ra khoảng 4 triệu đồng.

So với vé máy bay, tôi tiết kiệm được khoảng 5 triệu đồng. Nhưng để đổi lấy 5 triệu ấy, tôi mất 2 ngày nghỉ phép, đối mặt với rủi ro tai nạn rình rập và quan trọng nhất là đánh mất sức khỏe - vốn liếng quý giá nhất để tận hưởng ngày Tết. Thay vì những ngày đầu xuân vui vẻ chúc Tết họ hàng, tôi mất đứt 2 ngày chỉ để... hồi sức.

Đừng để đồng tiền bào mòn niềm vui sum vầy

Chuyến đi bão táp ấy đã dạy cho tôi một bài học lớn: Tiết kiệm là đức tính tốt, nhưng sự an toàn và sức khỏe còn vô giá hơn nhiều. Những chuyến đi dài ngày, đặc biệt trong dịp cao điểm Tết, không đơn thuần là sự dịch chuyển địa lý, mà là một thử thách cực đại về sức bền.

Tiền có thể kiếm lại được, nhưng những khoảnh khắc sum vầy trọn vẹn bên gia đình, với một tinh thần sảng khoái và cơ thể khỏe mạnh, thì không tiền nào mua được. Nếu bạn không phải là một tay lái chuyên nghiệp hoặc không có người đổi lái, hãy cân nhắc thật kỹ. Đừng để hành trình về nhà trở thành nỗi ám ảnh, và đừng để sự kiệt sức đánh cắp mất cái Tết ý nghĩa của chính mình.