Nghề chăn nuôi luôn phải đối mặt với điệp khúc được mùa mất giá, và những hộ nuôi lươn tại xã Thường Phước, tỉnh Đồng Tháp cũng không nằm ngoài quy luật nghiệt ngã này. Khi thị trường liên tục lao dốc, những bồn nuôi từng được xem là mỏ vàng nay bỗng chốc trở thành gánh nặng tài chính khổng lồ. Tuy nhiên, thay vì khoanh tay đứng nhìn thành quả lao động trôi sông đổ biển, những người nông dân nhạy bén đã kịp thời tìm ra một hướng đi hoàn toàn mới để tự giải cứu vựa nông sản của gia đình.
Bài toán sinh tử khi giá lươn chạm đáy
Cơn bão rớt giá quét qua vùng biên giới đã để lại áp lực nặng nề cho các hộ chăn nuôi nhỏ lẻ. Ông Nguyễn Thanh Khắc, người đang giữ vai trò Chủ nhiệm Hội quán nuôi lươn xã Thường Phước chia sẻ với báo giới rằng giá lươn thương phẩm thời gian qua liên tục dò đáy. Hiện tại, thương lái chỉ thu mua ở mức 35.000 đồng mỗi ký, đồng nghĩa với việc người nông dân phải gánh khoản lỗ lên tới 30.000 đồng cho mỗi ký lươn bán ra.
Với quy mô sở hữu 20 bồn nuôi, mỗi vụ gia đình ông Khắc dự kiến xuất chuồng từ 5 đến 6 tấn lươn thịt. Nếu nhắm mắt bán tháo theo giá thị trường, khoản thiệt hại sẽ là một con số khổng lồ có thể đánh sập kinh tế của cả gia đình. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ý tưởng chế biến khô lươn rút xương đã lóe lên như một giải pháp tình thế nhằm cắt đứt đà thua lỗ, tận dụng chính nguồn nguyên liệu dồi dào sẵn có tại nhà và hỗ trợ thu mua thêm từ các hộ lân cận.
Chế biến lươn khô rút xươngNâng tầm nông sản thành đặc sản vùng biên
Quá trình chuyển đổi từ bán tươi sang chế biến thô ban đầu gặp không ít khó khăn, nhưng bài toán kinh tế đã nhanh chóng cho ra đáp án khả quan. Theo tính toán thực tế, cứ 3 ký lươn thịt tươi sẽ cho ra thành phẩm 1 ký khô lươn rút xương. Với mức giá bán ra thị trường đạt 160.000 đồng mỗi ký, giải pháp này không chỉ bù đắp được chi phí sản xuất mà còn mở ra một kênh tiêu thụ đầy hứa hẹn.
"Hiện mỗi ngày tôi cung cấp ra thị trường khoảng 20kg khô, chủ yếu bỏ mối các chợ truyền thống và giao cho các cửa hàng quen biết. Tôi đang tiếp tục hoàn thiện quy trình chế biến, đóng gói, đăng ký sản phẩm OCOP và phấn đấu tạo thành một thương hiệu đặc sản địa phương", ông Nguyễn Thanh Khắc bộc bạch.
Sức lan tỏa của mô hình này đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của chính quyền địa phương, mang đến một định hướng phát triển bền vững cho cả cộng đồng. Ông Trần Văn Bình, Bí thư chi bộ ấp 2 thuộc xã Thường Phước xác nhận Hội quán nuôi lươn hiện quy tụ khoảng 27 hộ thành viên với tổng sản lượng xuất bán lên tới 10 tấn mỗi vụ.
"Để tránh thua lỗ sâu, chúng tôi sẽ lồng ghép đưa sản phẩm khô lươn vào giới thiệu chào bán cho du khách đi tour du lịch mùa nước nổi vùng biên giới Đồng Tháp; hỗ trợ hội quán đăng ký sản phẩm OCOP nhằm tạo thương hiệu riêng, đảm bảo về chất lượng và gia tăng giá trị", ông Trần Văn Bình nhấn mạnh.
Quyết tâm này cho thấy sự đồng hành chặt chẽ giữa chính quyền và người dân trong việc gỡ khó. Một giải pháp chữa cháy tạm thời hoàn toàn có thể vươn mình trở thành mũi nhọn kinh tế lâu dài, đưa thứ đặc sản dân dã vươn xa khỏi những mái lá vùng biên.